Lưu trữ hàng tháng: Tháng Mười Một 2015

Những cơ hội lớn cho các hãng đồ thể thao

Ngày nay, bất kỳ một cuộc thi đấu thể thao lớn nhỏ nào cũng đều là một dịp làm ăn lớn của các nhà kinh doanh. Đối với các sự kiện thể thao lớn, tầm cỡ hành tinh như đại hội Olympic hay vòng chung kết giải vô địch bóng đá thế giới thì khỏi phải nói. Đó là cơ hội thật lớn để mà cạnh tranh, mà tranh thủ hốt bạc. Tất nhiên, những sự kiện thể thao thì phải gắn với các hãng sản xuất hàng thể thao và không một hãng lớn nào lại bỏ qua một dịp kinh doanh như vậy. Đại hội Olympic Atlanta 96 là cú làm ăn thật lớn từ trước tới nay trong lịch sử. Hơn nữa, nó lại diễn ra trên đất Mỹ tự do kinh doanh, nên càng được các nhà doanh nghiệp tận dụng. Hãng Adidas khổng lồ không thuê mà mua dứt 1 tòa nhà ngay cạnh “Công viên Olympic” ở Atlanta để hoạt động. Nơi đây, dành cho các cuộc gặp gỡ của vận động viên 28 quốc gia Adidas, nghĩa là của 28 nước dùng đồ thể thao của hãng này, đồng thời còn là nơi làm việc của các hãng thông tấn quốc tế. Tại Atlanta 96, Adidas cung cấp 160.000 sản phẩm, cho 21 trong số 28 loại hình thể thao cũng như quần áo, giày dép và đồ dùng giải trí cho khách du lịch hoặc khán giả của Atlanta 96. Tuy nhiên, vì đại hội Atlanta 96 được tổ chức trên đất Mỹ, nên các hãng sản xuất hàng thể thao của Mỹ có ưu thế hơn các hãng Adidas và Puma. Hãng sản xuất đồ thể thao lớn thứ 2 của nước Mỹ là Reebok, bố trí đến 30 nhân viên thường trực và cũng đăng cai 1 “công viên thể thao” mang tên của chính mình là “Reebok – Building”, coi như 1 đại diện để phát triển quan hệ và trưng bày khắp nơi những quảng cáo thành tích của mình trong thể thao và cho thể thao. Tuy trong năm nay Reebok có vẻ im hơi lặng tiếng, nhưng có cũng là hãng bảo đảm trang bị quần áo, đồ dùng, trang bị thể thao cho 3.000 vận động viên của 7 quốc gia tham dự Atlanta 96. Riêng hãng Nike của Mỹ coi đại hội Atlanta 96 như 1 “trận đầu trên sân nhà”, khi chiếm tới 60% toàn bộ diện tích phông màn quảng cáo. Nike đã thuê 1 tòa nhà nguyên lá bài chứa xe, rồi sửa sang lại để làm nơi gặp gỡ cho các vận động viên, với 6 xưởng Studio truyền hình, mặt khác dành một số phòng cho vận động viên nghỉ ngơi. 200 nhân viên của Nike làm việc ở đây trong suốt thời gian diễn ra đại hội và mọi câu hỏi, mọi thông tin từ Atlanta đều qua mạng Internet có thể chuyển thẳng tới Nike. Điều rõ ràng là trong làm ăn lớn, bao giờ cũng phải chi ra 1 số tiền không nhỏ cho quảng cáo. Hãng Nike đã chi 8 đến 10% doanh thu cho các hình thức tiếp thị thương mại, quảng cáo và ký hợp đồng quảng cáo với các vận động viên nổi tiếng. Hãng Reebok và Adidas thì thậm chí còn chi đến 11% cho công việc này. Tất nhiên, những đồng tiền đó không phải là vứt đi, khi thu nhập của Nike năm 1995 là 5 tỷ USD, Reebok là 3,5 tỷ và Adidas cũng bằng con số đó. Với đại hội Atlanta 96, rồi đây, doanh thu của các hãng này sẽ còn tăng thêm lên nữa vì giờ đây, tên tuổi của các hãng sản xuất hàng thể thao đầu đàn thế giới, càng được biết đến một cách rộng rãi hơn.
Hoài Anh – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997

Bài báo ngắn ý nghĩa rộng

Đó là bài “Chính ngạch khéo thua tiểu ngạch” của Thế Vận (Thể thao Việt Nam ngày 2-1-1997). Xin phép trích đoạn và tóm tắt: “Mấy năm nay, huyện tôi đều đặn tổ chức giải bóng đá…. Bà con hồ hởi, khí thế lên hẳn. Tuy giải ở cỡ nho nhỏ, vừa vừa, mà lợi hại ra trò, đáng để một đồng chí chuyên trách thể dục thể thao cấp tỉnh khen lấy khen để, hứa sẽ xây dựng huyện tôi thành huyện điển hình thể dục thể thao làm gương cho các huyện khác…”. Cám ơn tác giả Thế Vận đã giải đáp cho bạn đọc một bài toán mà bấy lâu chúng tôi vẫn thắc mắc. “Sau vụ tháng 10 nghề nông nhàn rỗi một chút, lại gặp mùa hanh khô mát mẻ” (lời tác giả), chẳng lẽ trai tráng nông thôn ra chỉ lo Tết với những vui thú ngàn xưa (cây đu Hồ Xuân Hương, ném còn Việt Bắc, bơi chải, vật, võ…) hoặc chẳng có gì đáng gọi là vui như uống rượu, ghẹo gái, đốt pháo, đánh bạc? Không những vui thú ngàn xưa đậm đà tính dân tộc ở nông thôn vẫn hấp dẫn, kỳ thủ là khác. Nhưng cánh trẻ họ đòi hỏi nhiều cái hợp thời những thú vui mới. Thì bóng đá có tổ chức, có tương lai, là hợp thời nhất, lành mạnh nhất. Sân bãi ở nông thôn không thiếu. Cầu thủ nông thôn, gì chứ thể lực có lẽ hơi dư. Khán giả nông thôn lại đủ các màu sắc, bởi khán giả nữ chắc chắn còn đông hơn ở thành thị, tình nghĩa xóm làng, quê hương vốn đậm. Và biết đâu sẽ có một ngày, cái ông “huyện BĐ cực mạnh dạn ấy” (lời tác giả) sẽ cho ra mắt bà con đội bóng đá nữ BĐ nữa kia? Thời Hai Bà Trưng, ở đất Phong Châu (Vĩnh Phú ngày nay), cô Thiếu Hoa (sau là nữ tướng Thiều Hoa) từng đứng đầu đội bóng “phết” – gọt từ gốc tre già thành quả cầu tròn và đánh phết bằng gậy (na ná khúc côn cầu ngày nay). Trò đánh phết luyện mắt, luyện tay và luyện cả chân (chạy như gió). Vừa là để các cô gái Phong Châu vui chơi sau ngày mùa, vừa là để nữ tướng Thiều Hoa luyện binh chờ ngày Hai Bà Trưng ra lệnh khởi nghĩa…
Lê Khánh – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997

Chuyện nhỏ mà không nhỏ!

Nói đến bóng đá Việt Nam là nói đến một mớ bòng bong những tiêu cực, những vấn đề nan giải về tổ chức, hành chính và cả về chuyên môn. Ban lãnh đạo Liên đoàn thì đau đầu, ban tổ chức bó tay, còn người hâm mộ thì hoang mang thật sự trước thực trạng bóng đá nước nhà. Không kể những việc lớn, những chuyện nhỏ chướng tai gai mắt thì chẳng nhẽ ban tổ chức không để ý hay bỏ qua? Một trong những chuyện nhỏ ấy chính là vấn đề y tế trên sân. Đành rằng trong trận đấu cần có đội ngũ y tế để chăm sóc cho các cầu thủ chấn thương, nhưng thực tế có cần một đội ngũ đông đảo đến thế? Mỗi lần có một cầu thủ bị đau cần chăm sóc thì có đến 4 – 5 người chạy vào sân không hiểu để làm gì? Khi cầu thủ cần phải cáng ra sân để chăm sóc thì lại có thêm 4 – 5 người nữa chỉ để vác cáng vào sân?! Có cần một “bộ máy cổng kềnh” đến thế!? Thực ra chỉ cần một bác sĩ chuyên môn, một trợ lý và 2 thanh niên khỏe mạnh để khiêng cáng cũng đã là quá đủ. Tác phong và trang phục của những người chịu trách nhiệm về y tế này cũng cần phải thay đổi. Mỗi lần họ vào sân là một lần khán giả phải bật cười vì tác phong rất lề mề, chậm chạp và lôi thôi lếch thếch của họ. Hơn thế, họ lại khoác trên mình bộ trang phục không hợp nơi hợp chỗ. Mặc dù bộ trang phục trắng của bác sĩ là cao quý nhưng nó lại vướng víu, cản trở gây mất thời gian trong trường hợp này. Vả lại, những người khiêng cáng có cần loại trang phục ấy?! Sự di chuyển của họ đã không được nhanh cho lắm lại thêm vào đó là những đôi dép lê ngoại cỡ, vừa không có tác phong, vừa lại mất thời gian. Có khán giả lại còn mỉa mai “Họ lon ton chạy vào sân và lạch bạch chạy ra”. Trời nắng đã vậy, trời mưa, mỗi người lại được khoác thêm một chiếc áo mưa rộng thùng thình, loạn… màu sắc và kiểu dáng! Phải chăng ban tổ chức không có đủ điều kiện để cấp cho mỗi người một bộ quần áo đi mưa đồng bộ? Ở các giải trong nước thì còn tạm thời bỏ qua vì lý do “khâu tổ chức còn gặp nhiều khó khăn”, nhưng trong các trận đấu quốc tế thì đây không còn là chuyện nhỏ. Đó cũng là điều đánh giá bộ mặt vốn đã nhếch nhác của bóng đá Việt Nam. Thật ngượng ngùng trước những cái lắc đầu chê bai của cầu thủ và huấn luyện viên nước ngoài. Ban tổ chức nghĩ gì khi một cầu thủ nước ngoài nhảy lò cò ra sân để bác sĩ riêng của họ chăm sóc chư nhất định không lên cáng chỉ vì một lý do mà khán giả bình phẩm “Cáng bẩn quá nó đếch thèm lên”?! Một bộ trang phục gọn gàng, một tác phong nhanh nhẹn và một chiếc mũ chữ thập đỏ trên đầu của đội ngũ y tế – bóng đá Việt Nam sẽ đẹp hơn từ việc thay đổi những hình ảnh nhỏ như thế! Hy vọng trước mùa giải 1997 và các cuộc thi đấu đối nội, đối ngoại ở nước ta, không còn những cảnh khó coi về bộ phận y tế xảy ra!
Nguyễn Hồng Vân – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997

Hoạt động thể thao

Hà Nội: Vòng chung kết giải bóng đá các xã trong huyện Thanh Trì kết thúc tốt đẹp trên sân vận động trung tâm của huyện. Vòng loại có 24 đội các xã, 6 đội cao điểm nhất về dự vòng chung kết. Kết quả: Nhất thị trấn Văn Điền, nhì xã Tân Triều, ba xã Vĩnh Quỳnh.
Thành phố Hồ Chí Minh: Kỷ niệm 50 năm thành lập ngành mầm non, Sở giáo dục – đào tạo, Sở thể dục thể thao thành phố Hồ Chí Minh và hãng Kodak đã phối hợp tổ chức “Hội thi mầm non khỏe Cúp Kodak 97” tại nhà thi đấu Phan Đình Phùng. 1057 vận động viên tí hon thuộc 18 đơn vị quận, huyện trong và ngoài thành phố đã tham dự một cách sôi nổi các môn thi đồng diễn và vận động (bơi, chạy, ném bóng). Sau 2 ngày thi đấu, đội Quận 5 đoạt giải nhất toàn đoàn, giải Phong cách thuộc về đội của huyện Hóc Môn.
Hà Tây: Giải cầu lông ngành thể dục thể thao Hà Tây lần thứ II có gần 80 vận động viên nam nữ thuộc 14 đơn vị cơ sở đua tranh trong 1 ngày thi đấu sôi nổi, có nhiều trận đấu gay go quyết liệt được đông đảo khán giả cổ vũ nhiệt tình. Giải bóng đá thiếu niên toàn tỉnh được tổ chức từ ngày 22-12-1996 đến 3-1-1997. 9 đội dự giải được chia thành 2 bảng thi đấu tại Hà Đông và Sơn Tây được đông đảo nhân dân trong tỉnh quan tâm theo dõi. Các trận đấu đều diễn ra sôi nổi đẹp mắt. Ở bán kết, đội Hà Đông thắng đội Phúc Thọ 3-1, đội Đan Phương thắng đội Sơn Tây 4-3 (thi đá 11m). Tranh giải 3, đội Sơn Tây thắng đội Phúc Thọ 4-1. Ở trận chung kết, đội Đan Phượng thắng đội Hà Đông 2-1. Đội Phúc Thọ được nhận giải phong cách.
Nghệ An: Vừa qua, tại thành phố Vinh, Sở thể dục thể thao và tỉnh đoàn TNCS Hồ Chí Minh đã phối hợp tổ chức giải việt dã Tiền Phong truyền thống. Giải thu hút gần 150 vận động viên năm nữ ở độ tuổi dưới 15, trên 16 của 22 đoàn trong tỉnh về đua tài ở 4 cự ly: 5km, 4km, 3km và 2km. Kết quả: toàn đoàn: nhất thành phố Vinh, nhì huyện Quỳnh Lưu, ba huyện Nghĩa Đàn và TX Cửa Lò. Cá nhân nam – nữ. Dưới 15 tuổi: nhất Nguyễn Hồng Quang, Lê Thị Bích. Trên 16 tuổi: nhất Nguyễn Hoàng Đạo, Nguyễn Thị Nga.
Ninh Bình: Mừng năm mới 1997 Sở thể dục thể thao tổ chức giải cầu lông gia đình thể thao tỉnh Ninh Bình lần thứ I. Về dự giải có 26 gia đình thuộc các huyện, thị, ngành đại diện cho hơn 5000 gia đình thể thao trong toàn tỉnh. Các trận thi đấu diễn ra sôi nổi, hấp dẫn và rất vui vẻ, đoàn kết, thu hút đông đảo người xem.
Nguyễn Văn Giáp – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997

Thái Lan thuê 10 huấn luyện viên nước ngoài

Để chuẩn bị cho SEA Gates 19 tại Jakartap (Indonesia), Thái Lan đã cử nhiều đoàn vận động viên đi tập huấn tại nước ngoài. Đội tuyển xe đạp đi tập huấn 6 tháng tại Canada, đội bơi lội tập huấn tại Australia cùng với một số vận động viên đang tập huấn tại Mỹ từ 2 năm trước đây… Riêng môn điền kinh, Liên đoàn điền kinh Thái Lan đã thuê 10 huấn luyện viên nước ngoài đến là người Trung Quốc, chủ yếu là huấn luyện viên các vận động viên chạy cự ly trung bình và dài. Ở cự ly này, các vận động viên Thái Lan kém xa các vận động viên của nước chủ nhà. Vận động viên Sunisa Petchepongprai từng giành được huy chương bạc tại SEA Gates 18 ở Chiang Mai, là niềm hy vọng lớn nhất của Thái Lan ở một chạy cự ly dài. 10 huấn luyện viên này sẽ nhận được tổng cộng 300.000 bath. Các vận động viên sẽ tập luyện tại sân vận động quốc gia, nơi diễn ra các cuộc thi đấu của Asiad 98. Trong năm 1997, Thái Lan sẽ đăng cai 2 cuộc thi đấu điền kinh. Đó là giải điền kinh trẻ châu Á, gồm 800 vận động viên của 45 nước trong khu vực, thăm giá từ ngày 4 đến 7 tháng 11 và cuộc thi vô địch điền kinh Thái Lan từ 27 đến 30 tháng 1, với sự có mặt của 2000 vận động viên, để tuyển chọn những gương mặt xuất sắc nhất tham dự SEA Games 19, từ 9 đến 20-12 năm 1997.
Cũng là… sự kiện
Cuối năm, nhiều người thường nhắc đến sự kiện thể thao trong nước, sự kiện thể thao quốc tế và về những cuộc bình chọn của các hãng thông tấn, báo chí. Nhân bữa gặp một người bạn từ Đà Nẵng ra, vốn dĩ là con người mến mộ thể thao, có quan điểm yêu – ghét rõ ràng với những gì đúng sai, nhân thể thao đang có chuyện bình chọn, tôi nói chuyện với anh về quan điểm của tôi. Anh cũng công nhận, báo chí nêu ra là đúng. Rồi anh vừa pha trò vừa nói: “Ê này, tôi xin kể cho ông nghe thêm 5 sự kiện riêng theo cách bình chọn của tôi để ông nghe nhớ:
-Sự kiện 1: 1996 cầu may Việt Nam lên ngôi, cầu chính dân gian tàn lụi!
-Sự kiện 2: Vòng đua xe đạp các tỉnh Đông Bắc đầu tháng 12-96 bị “vọp bế”! (không tổ chức được).
-Sự kiện 3: Bóng đá đỉnh cao và bóng đá phong trào đều có một trận bạo lực đáng ghi nhớ. Đồng Tháp gặp Công an thành phố Hồ Chí Minh. Còn ở sân Nghĩa Tân (Hà Nội) khán giả đuổi đánh cầu thủ ở giải phong trào huyện Từ Liêm.
-Sự kiện 4: Đội mạnh Hải Quan đã bị loại lại được tham dự vòng chung kết cúp Quốc Gia năm 96. Rồi lại đoạt cúp.
-Sự kiện 5: Sở thể dục thể thao thành phố Hồ Chí Minh và Liên đoàn bóng đá thành phố Hồ Chí Minh thông báo cho Liên đoàn bóng đá Việt Nam là văn phòng 2, Liên đoàn bóng đá Việt Nam ngừng hoạt động?
Nói rồi anh cười sảng khoái. Tôi thấy cũng vui với cách nhìn hóm hỉnh của anh. Dù sao, đó cũng là những điều có thật!
Thế Vận – Thể dục thể thao/ban thể dục thể thao TW – 1997